• ĐỔI TRẢ HÀNG TRONG VÒNG 7 NGÀY
  • CHUYÊN HÀNG TOÀN QUỐC
  • THANH TOÁN KHI NHẬN HÀNG
Giỏ hàng (0)

Review Stax Lambda vs Audeze LCD-2 vs Sennheiser HD800   2014-03-11

Lâu nay ít thấy bà con voz đả động tới electrostatic headphone nên hôm nay Pum lại lọ mọ viết lách. Đồng chí Stax ngày hôm nay thuộc dòng họ Lambda, tại sao lại là Lambda mà không phải là Omega 2? Đơn giản là vì đôi tai pum thấy tiếng của lambda nghe rõ hơn, high lên cao hơn và vẫn rất chính xác. Điểm thua kém duy nhất có lẽ là soundstage và "một thoáng" detail. Fit khá tốt, chưa được như HD800 nhưng vượt xa LCD2.

 


Do bài viết được nhặt nhẹm từ nhiều thời điểm khác nhau nên nếu có chỗ nào thiếu nhất quán thì xin bà con cứ ném đá quang mìn mạnh tay. Để bắt đầu có lẽ cách thân thiện nhất là nghe nhạc, nào thì mời bà con ngồi xuống thưởng âm.


Setup:
PC -> Foobar -> Asus STX -> Coaxial -> DAC: Little dot DAC I
Amp: Srm-006ts, Little dot MK7, SPL Auditor
LCD-2 & Stax stock cable, HD800 Double Helix “Nucleotide” copper cable

Do từ trước tời giờ sử dụng cable khác nên chất âm và cảm nhận của Pum về HD800 trong bài viết này (và cả các bài viết trước đây) rất nhiều khả năng sẽ hơi khác (hoặc khác khá nhiều tùy cảm nhận và sự tập trung của người nghe) so với HD800 sử dụng stock cable. Để biết khác nhau thế nào mời bà con đọc kéo xuống phần nhạc của Elvis Presley


Steve Vai - Warm Regards
HD800: bass mịn, treble dễ chịu, dải high lên rất tới. Âm của HD800 và Stax giống nhau như hai anh em sinh đôi. Bass trên stax đầm hơn hơn nhưng lại ít chi tiết và thiếu tập trung hơn. Tiếng guitar trên stax lắt léo nhưng vẫn đầy đủ body còn với HD800 thì lại có phân gai góc và sắc hơn. Âm của stax airy hơn một chút, tiếng cymbal xuất hiện nhiều và mượt hơn.

LCD2 lấy toàn bộ những thứ trên kéo thấp xuống tầm 1 nốt đánh với âm bass cực sâu và chi tiết, kết quả là chúng ta có một phiên bản Groove tuyệt vời. Ngạc nhiên và thỏa mãn, hai từ này là quá đủ để diễn tả về chất lượng âm của LCD2 với bản nhạc này.

Stax=LCD2=HD800

Tran Manh Tuan - Beo Dat May Troi
Stax : Những đoạn lên cao âm sax lên rất tới, nhưng ko chỉ đơn thuần là tới mà còn nhảy hẳn ra ngoài khung cảnh chung để thể hiện mình đúng với tinh thần solo.

HD800 âm khá giống với stax nhưng tiếng sax chưa thoát được một cách hoàn toàn như stax.

LCD2 âm chìm hơn, tiếng sax ko thực sự thoát và tới để người nghe có thể cảm thấy được bản thu chú trọng cho sax. Giống như bạn đang thưởng thức nhạc hơn là nghe sax. Dải low nghe âm tiết rất tách bạch vững vàng.

Stax>HD800>LCD2


Get back A.S.A.P
HD800 bass rõ, đầm và chi tiết. Âm điện tử ẩn hiện có dấu ấn, tiếng organ chạy song song khá tách bạch. Nhìn tổng thể thì bản nhạc nghe rất hài hòa, cân bằng trên một nền bass mạnh mẽ và khá airy. Nếu tất cả các bản nhạc cho club đều có chất lượng như thế này thì HD800 hoàn toàn có thể được coi là bassy headphone và nghe nhạc dance vô tư.

LCD2 bass sâu và tác động lực rất rõ ràng lên màng nhĩ và cơ thể. Bass chỉ còn rất ít cảm giác airy nhưng lại thành một khối khổng lồ đồng nhất đánh cho nơ ron thần kinh long lên vì sung sướng. Các chi tiết nếu để ý thì vẫn có nhưng có ai vào club nghe chi tiết nhạc dance ko? No, I want more BEATs!

SR-407: mới đeo vô sẽ thấy ngay âm trường "có vấn đề". Bass thoáng qua có vẻ đầm nhưng sau vài giây thì lại thấy bình thường và thiếu chi tiết + xuống ko sâu. Giọng ca sĩ vừa có vẻ bị đẩy lùi về phía sau nhưng lại tỏa ra tạo cảm giác hơi bực mình vì âm ko rõ mà cũng ko mờ. Vấn đề chính là do âm trường theo chiều ngang của SR407 hẹp, nếu kéo tai nghe ra xa tai hơn một chút thì giọng ca sĩ trở nên thoáng và hòa vào bản mix một cách hợp lý hơn rất nhiều. Nói chung là hơi thất vọng.

Superlux 668b: bass khá đầm nhưng thiếu chân và thiếu chi tiết nên tạo cảm giác boom boom hay ù ù. Đổi từ HD800 và LCD2 qua superlux sẽ thấy âm tổng thể thiếu hài hòa, tiếng nhạc điện tử lạc mất đâu. Treble ở dải high xuất hiện ít hơn HD800 nên mới đầu nghe "tưởng" ít mệt hơn nhưng có cái gì đó trong chất âm treble của 668b khiến nó hơi chói giống treble của LCD2. Âm trường nông và thiếu transparent một cách rõ rệt ngay cả khi so sánh với LCD2.

LCD2 > HD800 > Stax > 668b


Elvis Presley - Gently
Lại là Elvis? vì sao? bởi vì có ai yêu nhạc và yêu classical dance mà chưa từng dance trên nền nhạc của Elvis và bởi vì - "Before Elvis there was nothing" - John Lenon!

LCD2: Nếu tưởng tượng bạn đang ngồi trong cùng phòng và nghe Elvis hát, có lẽ bạn ngồi rất gần cây String bass còn Elvis đứng đâu đó tương đối xa. Bass của bản nhạc rất sâu và gây chú ý không kém gì giọng của ca sĩ. Các nhạc cụ khác được hòa vô một cách mộc mạc và chất âm có gì đó mid-fi hơn là hi-fi. Giọng Elvis rất trầm ấm và khá nhẹ nhàng nhưng bass hơi nhiều quá nên nghe bản nhạc hơi nhức đầu.

HD800: Ngay khi đoạn dạo bắt đầu tiếng guitar và stringbass thể hiện rõ sự khác biệt so với lcd2. Tiếng guitar bay bổng và đanh hơn, có sự uyển chuyển, một số nốt có thể thấy sự rung và oằn của dây đàn chứ không lì và mid-fi như với LCD2. Tiếng stringbass vẫn nghe thấy rất rõ, vẫn có impact nhưng hòa vào mid chứ ko lấn át giọng hát. Tiếng của Elvis có sự vang của phòng thu và foward hơn tuy nhiên hơi đáng tiếc là một số âm "s" biến thành "szz" nghe hơi rõ.

Stax: Bass nghe đầm như hd800, tiếng guitar nghe thấy rõ âm nhưng kỳ lạ là ko thấy nhiều chi tiết; có gì đó giống như tiếng guitar của LCD2 nhưng được kéo lại gần hơn. Tonal balance tổng thể rất gần với hd800 nhưng mọi nhạc cụ hay thâm chị cả giọng hát có phần không ai nhường ai, lúc lên lúc xuống rất khó để diễn tả. Tiếng của Elvis forward hơn cả hd800 và đôi lúc như là 2 người hát chứ không phải bị echo. Âm "s" cũng bị biến thành "szz" nhưng giống với lcd2 hơn nên ko gây chú ý nhiều như hd800. Nghe bản nhạc này với stax ở volume thấp là một cảm giác chậm rãi, khoan khoái rất dễ chịu.

PS: Với stock cable của HD800 thì bản nhạc thiếu độ nhấn hơn khá rõ, như bức hình hơi thiếu độ contrast. Với Double Helix copper cable thì âm thanh ấm hơn, detail rõ nét hơn đặc biệt là ở top end (mọi âm tiết nghe rất rõ và tách bạch) và low bass (tiếng stringbass có chân và thật sự rung động hơn nhiều). Phần âm của Elvis ko bị cảm giác hơi lạnh và lạo xạo như stock cable. Tóm tắt thì có thể nói là stock cable cho cảm giác âm phẳng và relax còn DoubleHelix focus và emotional.

HD800 (Double Helix) = Stax > LCD2
Stax > HD800 (stock cable) > LCD2


Allegro - Adagio (3e Concert Brandebourgeois en sol majeur BWV 1048)
Do LCD2 âm tối, âm trường hẹp nhất nên mình ưu tiên bắt đầu nghe với LCD2 trước. Khi âm thanh bắt đầu vang lên mình thật sự khá bất ngờ với sự thể hiện của LCD2. Âm thanh rõ, có sự nhấn, có sự dữ dằn, có sự rộn ràng để cơ thể sởn gai ốc. Trước khi nghe mình nhẩm bụng chắc chỉ nghe được chút thôi thế mà ngồi mơ màng thế nào hết luôn cả bài rồi mà vẫn còn thấy thòm thèm.

Stax: Wow! Một thứ âm thanh bay bổng và thoáng đãng tới giật mình. Âm thanh vừa hòa thành một khối lại vừa có sự thể hiện riêng. Điểm ưu việt thấy rõ của âm stats đó là thay đưa ra một lớp âm thanh tổng hợp như LCD2 thì stax đưa ra một dải nhạc cụ có âm thanh chi tiết, hài hòa để người nghe có thể thoải mái cảm thụ thứ gì họ muốn. Tiếng violon lắt léo và lên cao một cách ... rất class nhưng dù có kéo lên cao tới đâu thì vẫn dễ dàng nhận ra tiếng cello chạy phía dưới ra sao. Dài high có vút lên rất cao thì mid và low vẫn giữ nguyên body và sự lan tỏa đầy tự nhiên và tinh khiết. Nếu soundstage rộng hơn, một số đoạn nhấn dữ dằn hơn một chút thì có thể nói là hoàn hảo.

HD800: Tonal balance tươi sáng giống stax nhưng một số âm phần top end có vẻ xuất hiện hơi nhiều nên nghe rõ chứ chưa tới mức lung linh ẩn hiện một cách tinh tế và tự nhiên như stax. Về tổng quan thì âm và chi tiết khá gần với stax nhưng âm các nhạc cụ hơi thiếu body nên chưa thật được như vậy.

Stax > HD800 > LCD2


Nói tới nhạc classical thì không thể ko nhắc tới xu thế mới của loại nhạc này trong thời hiện đại đó là media/movie score music. Rất nhiều sinh viên được đào tạo tại trường nhạc cổ điển chính thống sau khi ra trường đã theo con đường sáng tác và phối nhạc cho chương trình TV, quảng cáo hay nhạc phim. Thể loai nhạc này giống như "khoa học ứng dụng", đưa nhạc cổ điển thoát khỏi khuôn khổ và hình ảnh của một thứ nhạc dành cho giới quý tộc, tạo nên một thứ âm nhạc có sức thuyết phục với quần chúng hơn. Với mình đây mới là high-end music, rất tiếc thể loại nhạc này thông thường không được bán cho người dùng cuối.


Worlds apart
Stax: Đoạn dạo đầu bass khá uy lực và có không gian. Từ khi tiếng chorus được mix vào thì mọi thứ có vẻ mờ nhạt đi, nói chính xác hơn thì tai mình không biết nên nghe cái gì và như thế nào. Có lẽ đây là cảm giác "confusing" mà một số người nhận xét về O2 nói riêng hay stax khi nghe tới "complexe passages". Riêng mình cũng định nghe đi nghe lại nhiều lần để tìm hiểu xem điều gì đang xảy ra nhưng cuối cùng lại tự nhủ rằng chuyển qua nghe các headphone khác thì câu trả lời có thể sẽ tự hiện ra.

LCD2: bass của đoạn dạo đầu gần như mất hẳn tính airy mà lại đánh xuống sâu và có phần có chi tiết hơn tuy nhiên do xuống sâu và impacful quá nên có cảm giác hơi bức bối. Sự thanh thoát của dải mid biến mất, thậm chỉ phần âm chorus xuất hiện cũng rất mờ nhạt. Âm hưởng bàn nhạc trở thành percussion music chứ ko phải là orchestral nữa. Tuy vậy bản nhạc đánh ra rất có hướng chứ ko bị cảm giác confusion như với stax, mình chợt nghĩ có thể là do nhịp bass uy lực tạo nên điều này.

HD800: điểm khá ngạc nhiên là ngay sau khi chuyển từ LCD2 sang, bass của HD800 ko hề tỏ ra light chút nào. Bass rất chi tiết và vang vọng, ở những giây đầu tiên (2-14s) ẩn trong âm bass là một thứ âm gì đó vừa giống âm điện tử vừa giống âm của cello xuất hiện rất gai góc và lì như đang gầm gừ ẩn hiện trong nền trống rền vang như tiếng sấm. Âm chorus xuất hiện rất rõ, rất miên man và truyền cảm và như chiếc gậy của dàn trưởng của một dàn nhạc, mỗi sự chuyển động lên xuống của nó đều mang tính chủ đạo và đầy cảm xúc khiến người nghe ngây ngất. Ở khoảng từ 15-31s, cũng là khi chorus được mix vô cảm giác không gian âm thanh được mở ra rất rộng và vô cùng mơ hồ, có sự rung động, có gì đó hơi grainy và rất tập chung. Từ đoạn tempo được đẩy lên do tốc độ chưa nhanh như stax nên có cảm giác hd800 cần hai nhịp để tạo một âm nhưng chính điều này lại tạo nên sức nhấn mạnh mẽ, mỗi một nhịp trống lại như một con sóng đánh vô cảm xúc, và hàng trăm con sóng cứ thể nối đuôi nhau đánh liên tục với tốc độ ngày càng tăng khiến người nghe phải nín thở để tận hưởng sự sảng khoái hiếm hoi tột cùng này. Không còn khái niệm bass treble, low mid hay high, tất cả hòa làm một chỉ còn âm nhạc và sự đê mê.

Superlux 668B: Phải nói thật là đang nghe hd800 chuyển qua 668b là một sự tra tấn toàn diện. Bass bùm bụp, xuống sâu được .. tới đầu gối. Treble chói, mid nông và thiếu không gian trầm trọng, ko có sự tách bạch hay chi tiết, mọi thứ cứ long xòng xọc không khác gì chạy Smart trên highway. Viết tới đây mình đã bỏ em nó xuống. Dù sao thì 28€ vs 1k€, cũng khó để mở miệng phàn nàn.



Fire When ready
Stax: Âm thanh khá tự nhiên nhẹ nhàng không bó buộc. Nếu để ý kĩ thì có thể thấy stax muốn hướng sự chú ý của người nghe vô dài mid nhưng do sự chuyển từ mid lên high có gì đó hơi "rườm rà" nên thiếu sự đồng nhất để gây cảm xúc quá đặc biệt. Nói vậy ko có nghĩa là nghe với stax ko hay, bản nhạc thậm chí nghe rất hay nhưng theo phong thái lịch thiệp mưa dầm thấm lâu chứ ko dồn dập.

LCD2: so với stax thì âm của lcd2 hơi xa xăm chứ ko phải là soundstage rộng. Đoạn dạo đầu nghe tiếng tambourine lờ mờ trên nền bass khô quả thật hơi thất vọng. Âm thanh giải high đúng là recessed, thiếu chi tiết trầm trọng chứ chưa nói tới đạt được sự gai góc và để lại dấu ấn như stax. Theo mình thì tonal balance của LCD2 hoàn toàn sai trong bản nhạc này.

HD800: Âm tambourine nghe rõ hơn lcd2 nhưng vẫn còn hơi mỏng nên chưa thật như stax tuy nhiên tiếng glockenspiel nghe lại rõ và để lại dấu ấn hơn. Dài high của HD800 chói hơn stax tạo cảm giác dữ dội và đòi hỏi sự chú ý liên tục của người nghe. Đây cũng là con dao hai lưỡi, nếu tâm trạng thoải mái đầu óc không căng thẳng thì sẽ thấy rất phấn khích còn ngược lại thì rất mệt mỏi.



Oh Sleepy Town
LCD2: Nói một cách công bằng thì bản nhạc nghe với LCD2 khá hài hòa nhưng cũng như hai bản nhạc trên, âm tổng thể tối và mờ. Dải trên thiếu chi tiết, mid hơi nghèo nàn và thiếu sự trong sáng.

Stax: Nếu xét về khía cạnh hài hòa trong các dải âm so với tổng thể thì bass của stax đánh hợp lý hơn lcd2. Âm thanh tươi sáng hơn, high lên khá cao nhưng vẫn có có chút gì đó ngang ngang hãm lại. Từ 0:40 trở đi khi melody bất đầu thì âm thanh rộn ràng hơn nhiều.

HD800: Đeo HD800 lên tai chỉ ít giây là phát hiện ra stax thiếu điểm gì để gây ấn tượng. Âm của Senn rõ ràng và trong sáng hơn. Không gian âm thanh rộng mở và dynamic hơn stax một cách rõ ràng như ngày và đêm. Đoạn melody trên nền violon không chỉ rộn ràng mà con được đẩy lên một tầm cao mới, như thoát hẳn ra mọi rào cản để vút lên thể hiện sự bay bổng của mình. Bass phải nói là hoàn hào, đầy đủ chất lượng cũng như số lượng, có độ sâu có sức ngân vang nhưng không bao giờ lấn át các dải âm khác như LCD2. 


Lý thuyết mà nói đúng ra âm của HD800 phải giống với LCD2 hơn vì cơ bản cả hai headphone này đều là dạng dynamic nhưng thực tế khi nghe thì không hoàn toàn như vậy.

HD800 gần như không còn cảm thấy ranh giới của bass, treble hay mid, tất cả hòa vào làm một tạo nên một cảm giác mid rất đầy đủ và quện. Cách tái hiện bản nhạc của HD800 rất giống với stats, bass ít khi lộ ra ngay từ đầu, mọi thứ được đánh ra nhanh, mảnh và chi tiết. Nhìn tổng thể thì headphone này chú trọng vào việc thể hiện âm cao sao cho trong sáng và rõ nét. Treble quá nhiều năng lượng là vấn đề lớn của HD800, có thể do chủ trương theo đuổi lý thuyết Equal diffused field nên Sennheiser đã để âm treble xuất hiện hơi nhiều và rất chói trong rất nhiều bản thu âm. Ban đầu sự quá này tạo cảm giác dài high lên tới và cao nhưng chỉ được một lúc là đôi tai sẽ cảm thấy có gì đó bất thường và thấy mệt.

Gần như nhạc cụ thật nào cũng có âm thanh phía bên trong của nó (inner sound), chưa có headphone nào tái hiện được trọn vẹn mảng khuất này nhưng có thể nói dưới con mắt của mình thì HD800 thể hiện điều này tốt nhất. HD800 tạo ra một không gian âm thanh (soundstage) rộng hơn các headphone khác để các nhạc cụ có khoảng không riêng cho âm thanh của chính mình. Kết quả là âm thanh có phần thật hơn, 3 chiều hơn nhưng đôi lúc có một số âm tiết như lặn đi đâu đó khiến cảm xúc đi lạc và bản nhạc trở nên vô hồn.

LCD-2 khi đeo vô đã thấy ngay cảm giác âm bass rất mạnh mẽ và xuống rất sâu, sâu nhất và chất lượng nhất trong các headphone mình đã từng nghe. Mid mượt nhưng có vẻ hơi lùi và mờ hơn. Dải high lên hơi đuối dù cảm giác "vút lên" và "chói" vẫn có. Chất âm tối khiến việc nghe các bản thu âm thông thường tương đối dễ chịu, rất ít khi nghe thấy sạn trong bản thu. Với những thể loại nhạc vocal thì chất âm tối và khả năng xuống sâu như vô tận của âm bass tạo nên một thứ âm hơi khô nhưng mộc mạc và truyền cảm tới đê mê và trong cơn mê đó mọi thứ âm thanh trở nên rất thật, thật hơn bất cứ headphone nào khác. Các nốt nhạc được đánh ra từ headphone này có sực nặng và để lại dấu ấn rõ hơn hẳn những headphone khác chính vì vậy những bản nhạc có tiết tấu chậm được đánh lên rất rành mạch, như những lời tỉ tê trầm ấm đầy rung cảm. Tiếng của grand piano với một số bản thu có bass sâu và độ resonance tuyệt vời, ví dụ như album này thì LCD2 là chiếc headphone cho âm bass sâu và rung động gần với speaker nhất:


Stax Lambda: ấn tượng đầu tiên khi nghe với stax là sự mềm mại trong âm thanh. Ko còn cảm giác shock như "ồ mọi thứ thật chi tiết, ồ tôi có thể nghe thấy tiếng tay vuốt trên dây đàn guitar" mà mọi thứ đến rất tự nhiên không có cảm giác bị gượng ép. Sáng sớm thức dậy nghe Sungha Jung gảy guitar thật sự vô cùng nhẹ nhàng và thấm, ở mức volume 1/10 âm thanh đã rất rõ ràng và có body, không còn cảm giác muốn vặn volume lên lớn hơn để nghe rõ hơn. Nguồn nhạc dù chất lượng thấp đến mấy thì nghe vẫn không bị gắt, từ youtube 240p tới radio low bit rate thì nghe với stax đều rất dễ chịu và hay. Nếu bạn hay nghe nhạc instrumental, đặc biệt là string và percussion thì khó có sự lựa chọn nào đúng đắn hơn Stax.

Vậy Stax có thể thay thế các headphone khác không? Câu trả lời là không, kể cả là SR-009, đơn giản là đã là con người thì lòng tham thường là vô đáy hoặc đáy rất sâu, ăn hoài một món chẳng lẽ không ngán?

Câu hỏi đặt ra là stax có thể mang lại những gì? Lấy combo thấp nhất của stax, srs 2170 tầm 600$ làm ví dụ. Với Pum thì combo này hoàn toàn phù hợp với những ai thích âm trong sáng, tách bạch và lên cao như Grado, AKG K701 hay DT880. Bass và chi tiết của srs-2170 thì hơn hoàn toàn các headphone nói trên, còn về độ thật và transparent của âm thanh thì không có gì để so sánh vì:


" Yeah, Stax lambda, sự lựa chọn của chúng tôi!! "


Nếu bạn chưa nghe âm stax bao giờ thì nên tránh tube amp của stax vì srm006t vs 007t tuy cho âm ấm nhưng mid không rich và thiếu sức attack hơn khá nhiều so với srm323s.

Giờ tới tiết mục múa rìu qua mắt thợ, nếu cho Pum pum xếp hạng những combo đáng mua nhất của stax theo giá tiền từ thấp lên cao thì:
1: srs-2170 (2050 thì lại hơi thiếu bass)
2: 323s + sr 207
3: 323s + sr 307/407/507
4: 323s + 007

Amp 727 thậm chí còn tệ hơn 323s vì dải high và mid high nghe hơi cứng. Bác nào thích âm tube trơn tuồn tuột thì lấy Srs-4170 giống Pum.

Về tính cơ động (khả năng chơi tốt với nhiều thể loại nhạc và chất lượng bản thu khác nhau, từ high end tới craps) thì pum xếp thế này:

Stax Lambda 65% / LCD-2 50% / HD800 35%


Hy vọng là sắp tới sẽ có bác nào đó bị thuốc rồi mua và review thêm Stax để bà con có chỗ bàn tán và mở mang tầm mắt.


Cuối cùng là một video về tiếng leak của 3 headphone nói trên để bà con nghe giải trí.

KHÁCH HÀNG ĐÁNH GIÁ

Khách vãng lai

2015-01-07 14:19:11

Helpful

Tài Khoản Khách vãng lai
Địa chỉ Email
Mức độ đánh giá:
Mã xác nhận:  captcha
Nội dung nhận xét:
 

Thương hiệu

Sản phẩm ưa chuộng

Sản phẩm đã xem

Back to top